Dịch theo nguyên bản Pháp văn của Đại Sư Nam Anh 1999

Suốt nhiều ngày liền, Thầy trò chúng tôi mải mê đàm đạo thâu đêm, cho đến khi lửa trong lò đã tàn, rượu trong bầu đã cạn… Đại Sư ngồi đó, đối diện với tôi là hình ảnh một vị Đạo sĩ già với nụ cười trẻ thơ và ánh mắt lúc nào cũng như soi thấu tâm can. Đại Sư cất giọng trầm và ấm áp khiến tôi chợt tỉnh :
Này con, với công phu sở học của mình, con đã đạt được thành quả gì ở phương Tây, hãy kể ta nghe. Nhưng trước tiên hãy trả lời những câu hỏi này của ta đã :
Đang châm tách trà bằng đất nung, Đại sư chợt khựng lại.
– Thế con có còn chửi mắng chúng thậm tệ không ?
– Dạ không ạ. Nay thì con phải luôn khen ngợi để động viên chúng.
Đôi lông mày rậm và bạc trắng của Đại Sư nhíu lại đến giao nhau trong ánh mắt sâu thẳm :
– Thế, con có còn bợp tai đá đít chúng khi chúng làm điều sằng bậy hay không ?
– Dạ thưa không dám ạ! Phương pháp này không còn khả dụng nữa ạ!
Đại Sư thở dài, ánh mắt xa xăm :
– Thế thì con đã trở thành một người thầy “Bất Xứng”. Không biết đến bao giờ phương Tây mới có được một người có thể đạt được trình độ đại sư…
Grand Maître Nam Anh